2.

Background color
Font
Font size
Line height


| hai ngày sau |

"Giờ sao?"

"Giờ sao? Ai biết!"

Tình hình là hai người nào đó vừa mới đáp máy bay và hiện đang ngồi ở hàng ghế chờ người đến đón, mà chợt nhớ là có quen ai đâu ta...

"Tch cái thằng này!"

"Đừng có thái độ với tui nghe"

"Bây giờ, một là bắt taxi thôi chứ không có ai đón hết"

"Ụa chứ Thanh Trúc đồ đâu"

"Đã giấu về đây mà, nói con Trúc cho nó ra nó bem chết mẹ mày hay gì"

"Mới có vậy mà cọc cằn với người ta rồi..."

"Nói tiếng nữa tao kêu ông kẹ tới bắt mày liền"

"Hứ!"

"Để tao kiếm taxi"

"Rồi mình ở đâu ta..chị he"

"..."

Em nói câu khiến cả hai rơi vào khoảng lặng nhìn nhau đắm đuối.
Thì là cả hai về gấp quá nên chưa có kịp tìm chỗ ở. Nhớ mới nhớ thì có muộn quá không?

"...nữa tao ở khách sạn trước còn mày tự lo đi nha"

"Ơ.."

"Mày khỏi ơ, hôm qua mày nói mày tìm được chỗ cho mày ở rồi mà?"

"Ehe em quên"

"Để tao kêu Quang Anh ra rước mày về"

"Ê khùng hả???"

"Phái muốn chết mà bày đặt"

"Người ta kín lịch rồi, với lại chắc gì còn nhớ tới em..."

"Ô vê tê là giỏi, cược không?"

"Cược?"

"Ừ cược đi, nếu mà Quang Anh còn nhớ tới mày thì mày phải tỏ tình lại với nó"

"Còn nếu không..?"

"Thì cưng thích gì chị đây cũng chiều"

"Okeee!!"

"Đợi xíu taxi tới"

Trong lúc cả hai ngồi đợi xe đến thì Em suy nghĩ gì đó, rồi lại thấy sai sai cái chỗ nào á.
Nhưng mà là chỗ nào mới được?

'Một chú bé khờ, chậc chậc'

Nhìn thấy biểu cảm đăm chiêu của Em cùng với cái vẻ mặt nghệch ra là cô thấy mắc cười.
Có thế thôi mà cũng không biết là sai ở chỗ nào thì thật là..

"Aaaa!!"

"Hết hồn mậy"

Bầu không khí đang yên tĩnh thì đột nhiên Em la lên, làm cô đang lướt điện thoại chăm chú bị giật mình.

"Em chưa thông báo với anh yêu của em nữa"

"Anh yêu? Thằng nào?"

"Chị này, cái anh đó đó bữa với video call với em á"

Mỹ Hà nhìn Đức Duy cố nhớ ra cái người mà Em đang nói là ai.

"À rồi nhớ rồi, nhắn báo cho anh yêu mày một tiếng đi"

"Xời tất nhiên"

Em lấy điện thoại ra mở lên nhắn tin cho cái người 'Anh yêu' mà Em và cô vừa nhắc đến đó.
Người ấy là ai ai ái???

_____________

Anhiu -> Emiu

Anh iuuuuuuu

Em iuuuuuu
Nhớ anh hả:3

Cút🤡
Nay anh k bận chạy show à??🫠

Nay a trống lịch á bé
Dụ dì hở:>>>😽

E mới vìa nè
Đang ở sân bay 😁

Chơi chời chờiiii‼️‼️
Sao k báo ai tiếng nào hết dị😠😠😠

E trốn dìa mà👉👈

Gan quá haa
Rồi bé định ở đâu🤩🤩

E chưa tìm được 😭
E định ở ké nhà a nèe

Được luôn bé ơii🤩🥳

Còn hai anh ấy thì sao🥲

Kệ hai nó đi
Tụi anh dọn riêng lâu rồi bé
Nào dui thì mới ở chung 1,2 bữa hoii

Sao dạa???

Tại hai nó thí ghéc á😠😠

Mãi antiii

Top những lí do
gớt nang tan rã đây hã:)))

Chứ vì nữa 🥰
A cbi làm thêm bài diss nữa nè🤡

A chỏu ghiaaa

Hong có nheee

Gòi gòi a no chỏu
Mai e dọn qua luôn được hongg

Akelooo
Có gì nhắn gửi địa chỉ cho
Tại mai a bận hong đón được òii

Kê kê keeee
Hoi xe tới gòi e đi đayyy

Bay dài mệt rồi chứ dìi
Ngủ cho ngon đi nghen😠

Yaaaaaa😘

_____________

"Xong chưa? Đi nè"

Cô hai tay kéo hai vali đi về hướng có chiếc oto đang chờ hai người.

"Ơ đợi emm"

Rời mắt khỏi điện thoại ngước lên nhìn thì thấy cô đã đi trước, Em thấy vậy thì chạy đi theo sau. Vali của Em thì cô đã kéo đi hộ luôn rồi giờ trên tay Em chỉ có cái điện thoại thôi.

Sau khi cả hai đã yên vị trên xe thì Em quay qua nhìn cô cười hì hì.

"Sao?"

"Đóiii"

"Giờ này 3 giờ sáng còn chỗ nào bán đồ ăn không anh?"

Cô nhướn người lên hỏi tài xế khi nghe được câu đói từ miệng Em, lại còn cái biểu cảm đó.

"Khó à, hai đứa muốn ăn gì để anh kiếm chỗ cho"

"Ăn gì?"
Cô quay sang nhìn Em hỏi.

"Hm...bánh mìi"

"Sao anh?"

"Hên cho hai đứa anh biết chỗ này bán bánh mì ngon lắm, cùng đường với chỗ hai đứa muốn tới luôn"

"Vậy nhờ anh"

"Ok"

Cuộc trò chuyện kết thúc, xe cũng bắt đầu khởi động rồi chạy đi. Đức Duy đang dựa vai Mỹ Hà mắt lim dim sắp chìm vào giấc ngủ thì nghe tiếng nhạc được anh tài xế bật lên làm Em tỉnh luôn.

~~  Vậy là mình đến lúc kết thúc rồi phải không

Vài giọt nước mắt chảy ngược vào trong lòng

Và em cũng đã nói rõ chúng ta nên over....~~

"Sao vậy anh làm bạn em tỉnh hả?"
Anh tài xế để ý thấy Em vừa nghe tiếng nhạc đã thoát ra khỏi trạng thái buồn ngủ bừng tỉnh ngồi dậy.

"Không có đâu anh ơi, nhóc nhà em thích bài 'Chịu cách mình nói thua'  hơn bài này á"

"À rồi để anh mở"

Chiều lòng khách hàng anh tài xế bật ngay bài 'Chịu Cách Mình Nói Thua'.
Còn Em thì ngước lên nhìn cô đang lướt tik tok.

"Nhìn gì? Fan cứng thì phải nghe nhạc idol mình đi chứ hả"

Nghe cô nói vậy thì Em trở lại vị trí nắm mắt hưởng nhạc của 'idol' mình hát.
Chứ cô nói đúng quá rồi cãi được gì nữa.
FAN CỨNG mà.

"Ủa bạn em cũng thích Rhyder hả bé"

"Dạ đúng rồi anh, mê dữ luôn á, ăn cơm cũng mở nhạc nghe cày view nữa"

"Trời ơi, anh cũng mê Rhyder dữ luôn nè, mới 20 mấy mà tài ghê"

"Không biết sao mà Rhyder rap tình suy ghê anh nhờ?"

"Ừa anh cũng thắc mắc á, viết được mấy câu vậy chắc cũng có một cuộc tình đẹp mà suy à"

"Công nhận Rhyder tinh hoa hội tụ luôn anh ha"

"Chuẩn chuẩn, chắc nhiều cô crush dữ lắm"

"Ai may mắn yêu được Rhy chắc kiếp trước là siêu anh hùng giải cứu thế giới luôn á anh"

"Nói có hơi phóng đại nha em, nhưng đúng đó, người đó phải là siêu anh hùng à!!"

Thế là hai con người nói chuyện rôm rả suốt cả chặng đường từ lúc mua được bánh mì rồi vẫn nói tiếp mà bàn về chuyện khác nữa.
Đến khi tới được điểm đến là khách sạn HP thì mới thôi. Còn Em thì ngủ ngon lành từ đầu đến cuối, chỉ nghe được mấy câu đầu.

Mỹ Hà đánh thức Em dậy rồi nhờ nhân viên khách sạn mang đồ lên phòng đã đặt trước.
Đức Duy vẫn còn lơ mơ chưa tỉnh ngủ buộc cô phải gọi dậy hai ba lần.
Lên đến phòng thì phải để Em ăn đã rồi mới cho ngủ được tại chiều giờ có ăn gì đâu.


You are reading the story above: TeenFic.Net