1. if all it is is eight letters (why is it so hard to say?)

Background color
Font
Font size
Line height

Chúc một buổi chiều vui vẻ, các sinh viên của Đại học Yale, lại là chuyên mục "Emails I Can't Send" mỗi thứ hai và thứ năm đây. Tôi là người dẫn chương trình, và mọi người có thể gọi tôi là Camellia, theo tên loài hoa tôi thích nhất.

Bức thư hôm nay tôi sẽ đọc thuộc về một sinh viên nam dưới bút danh là Xì Trum.

Bạn ấy gửi thư đến cho chuyên mục "Emails I Can't Send" để hỏi rằng, phải làm sao để crush để ý đến mình đây. Bức thư của bạn ấy như sau:

"Thưa chị Camellia, em xin phép được mạo muội gọi chị bằng chị nhé.

Câu chuyện là, em đã vô tình gặp người mà em thích ở một tình huống khá là... ấy? Ý em ở đây, ấy là, không được hay ho cho lắm thôi ạ. Kiểu tình huống mà nếu gặp phải thì người ta sẽ có ấn tượng xấu ấy, nhưng mà kiểu gián tiếp thôi nên em nghĩ crush của em không quan tâm đến việc em là ai đâu, có thể người ta cũng không nhìn trúng em. Em sợ kể kĩ quá thì nó bị lộ, nhưng mà là kiểu vậy ấy ạ.

Bây giờ em phải làm sao để người ta chú ý em và có ấn tượng tốt đây ạ?"

Hmm, qua câu chữ của bạn Xì Trum thì tôi thấy bạn ấy cũng khá đáng yêu và chân thành ấy chứ. Tôi thì cũng chẳng biết khuyên nhủ điều gì, nhưng có một điều tôi biết, đó là phải chủ động bắt chuyện thì người ta mới nhìn trúng mình chứ đúng không? Và kể cả ấn tượng ban đầu có không tốt chăng nữa, khi tiếp xúc dần rồi thì người ta mới hiểu con người bạn được. Vì thế, điều mà tôi nghĩ bạn cần làm, chính là không được chùn bước.

Và để kết thúc chuyên mục "Emails I Can't Send" hôm nay, chúng ta hãy cùng lắng nghe bài hát mà bạn Xì Trum gửi về cho tôi nhé. Sau đây sẽ là ca khúc "8 Letters" của Why Don't We.



Ngồi ở bãi cỏ trước tòa nhà giảng dạy chính của trường đại học, Park Jisung vừa lẩm nhẩm theo lời bài hát vừa chăm chú đọc sách giáo khoa. Đang tập trung cao độ, đột nhiên ở đường giữa phát ra một giọng nói oang oang khiến cậu phải ngước lên nhìn.

"Mày không thể để tao làm chung nhóm với cậu ta được!"

Vừa từ trong tòa nhà bước ra là Jennifer Huh, cô nàng influencer vốn có tiếng trong cộng đồng sinh viên của Yale. Jennifer chật vật trên đôi Manolo cao chót vót, cố chạy theo cô gái đang bình thản đi phía trước mình. Đến lúc này Park Jisung mới nhận ra, người mà cô Jennifer này đang đuổi theo chính là người con gái cậu đang tương tư.

"Sao lại không hả Jen? Thay vì trốn tránh nhau như tà, thì mày và Park Jay nên trưởng thành và thừa nhận cả hai còn tình cảm đi! Đừng làm khổ mấy người trung gian như tụi tao nữa!"

Cô gái kia quay sang đáp trả Jennifer Huh với một âm lượng cũng lớn chẳng kém, khiến cả hội của Park Jisung đang ngồi học bài ở bãi cỏ đều nghe rõ mồn một từng từ. Park Sunghoon đang ngồi cạnh Jisung thấy cảnh này cũng liền bật cười, "Lát nữa thể nào Jay bước ra đây cũng sẽ càm ràm y chang bà Jennifer cho xem."

Thế nhưng trái ngược với sự hiếu kỳ của Sunghoon dành cho đôi Jaynifer (?), đôi mắt Park Jisung lại chỉ tập trung vào cô gái với mái tóc tím trà đang lời qua tiếng lại với người bạn influencer của cô ấy. Lúc này, ở đường giữa, Jennifer Huh thấy mình chẳng cãi lại lý lẽ của cô bạn, bèn giậm chân mà lẫy như một đứa nhỏ khi thấy bạn mình đã quay lưng đi rồi, "Diane Hong, mày cứ đợi đó!"

"Thì ra là tên Diane Hong à..."

Park Jisung khẽ lầm bầm những suy nghĩ của mình thành tiếng, những lời này đều lọt cả vào tai Park Sunghoon. Cậu bạn kia liền nhướng mày mà nhếch mép trêu chọc Jisung, "Thích chị ấy à?"

"Thì... để ý thôi," Jisung ánh mắt vẫn không rời khỏi hình bóng Diane Hong đang rời khỏi khu vực tòa nhà chính, "Chị ấy hả?"

"Diane hơn bọn mình 1 tuổi, là bạn cũng khá thân của Jennifer Huh. Hồi Jen và Jay còn quen nhau, chị ấy cũng thường đi ăn uống với bọn tao. Diane hơi ít nói nhưng mà tốt tính đấy." Park Sunghoon ngồi thao thao bất tuyệt lại những gì cậu ta biết về chị gái hơn tuổi kia, "Rồi làm sao mà mày và Diane quen biết nhau cơ?"

"Cũng không hẳn là quen biết đâu," Park Jisung gãi cổ, cười ngượng, "Diane ở trong căn hộ cạnh nhà của tao và các anh. Nên chỉ là tao biết chị ấy, thế thôi à."

Đối với các sinh viên xa nhà đang học tại Yale, lúc nào cũng sẽ có 2 sự lựa chọn: ở kí túc xá, hoặc thuê căn hộ. Và một lý do quan trọng để Park Jisung chọn học ở Yale chứ không phải bất kỳ một đại học nào khác (ngoài việc đây là một trường top trong Ivy League) chính là nhà trường có bộ phận hỗ trợ chuyện nhà ở cho sinh viên, bất kể là ở kí túc xá hay thuê căn hộ, nhà trường đều sẽ lo việc sắp xếp chỗ ở cho họ hết thảy.

Vào năm nhất, Park Jisung đã chọn ở căn hộ, và được nhà trường xếp vào ở ghép với mấy ông anh khóa trên ở một khu chung cư chỉ cách khuôn viên đại học 5 phút đi bộ. Mỗi căn hộ sẽ có một sinh viên được giao trọng trách làm trưởng nhà, trong nhà của Jisung, vai trò đó thuộc về người anh đến từ Trung Quốc - Huang Renjun, sau khi anh cả Mark Lee rẽ ngang đi làm nhạc tại Hollywood. Và đúng là không có ai phù hợp với vai trò này hơn Renjun, người anh này luôn ngăn nắp, có trách nhiệm và sống có quy tắc rõ ràng. Renjun sẽ luôn đảm bảo rằng mọi người chia nhau làm công việc nhà, giữ cho căn hộ sạch sẽ, và không làm phiền hàng xóm xung quanh.

Nhưng đó là khi Huang Renjun có ở nhà. Khi Huang Renjun không ở nhà, lại là chuyện khác.

Vì 3 ông anh còn lại của Jisung, lần lượt theo thứ tự tháng sinh: Lee Jeno, Lee Donghyuck và Na Jaemin, đều là những chàng trai ham tiệc tùng. Nếu cậu phải xếp hạng, thì mức độ quậy phá của họ cũng giảm dần theo thứ tự tháng sinh, nhưng điều đó không có nghĩa là càng sinh sau càng ngoan ngoãn, mà chỉ là ít gây rắc rối hơn người sinh trước mình một tí thôi.

Park Jisung vẫn còn nhớ rõ hôm đó, Huang Renjun chỉ vừa nhắn vào group chat thông báo rằng anh sẽ ở lại thư viện để hoàn thành nốt đồ án của mình - thì từ trong phòng ngủ, một Lee Jeno với mái tóc bù xù do ngủ quên sau khi cày game từ đêm hôm trước xuất hiện nhanh như The Flash, và đã bắt đầu khơi gợi một kế hoạch mở tiệc khi Renjun vắng nhà rồi.

"Tao sẽ xuống mua rượu, Jaemin trang trí nhà, Jisung chọn nhạc, còn Donghyuck có thể mời mấy em gái bên hội nữ sinh Kappa Alpha Theta sang đây, mọi người thấy thế nào?"

"Không," Jaemin lắc đầu, "Tối nay tao đi dự buổi chiếu phim của câu lạc bộ điện ảnh rồi."

"Để chi vậy?" Jeno nhăn mặt, "Không phải tiệc tùng với mấy em gái bên hội nữ sinh vui hơn sao?"

"Cũng tùy thôi, nếu phải chia tiền mua bia với mày để mời một đám người lạ mặt về quậy banh cái nhà này lên và để Renjun về thấy và mắng, thì uh, thôi khỏi. Câu lạc bộ điện ảnh cho bọn tao xem phim của Tarantino và còn được mời bia miễn phí."

Sau khi Jaemin bày tỏ cảm nghĩ thật lòng của mình, Jisung cũng gật gù mà đồng tình với người anh này, "Nếu có vấn đề gì xảy ra và anh Renjun mắng, em không muốn phải chịu trách nhiệm vì một ý tưởng của anh đâu."

"Chết nhát," Jeno hừ nhẹ, "Bạn tôi, Donghyuck thì sao?"

"Nếu hai đứa này không chịu dọn dẹp chung trong trường hợp có tiệc, thì tao cũng xin khiếu," Donghyuck lắc đầu ngán ngẩm, "Nhưng nếu mày muốn, mày có thể mua bia về. Tao, mày và Jisung nhậu nhẹ một bữa và hát karaoke thì cũng được."

"Nghe có vẻ hay đấy."

Park Jisung đã nói như thế với kế hoạch của Lee Donghyuck.

Sự thật thì, ý tưởng này cũng không được hay như cậu đã nghĩ. Vì ba tiếng sau đó, cánh cửa nhà họ vang lên những tiếng "ầm ầm" liên tục. Một người hàng xóm giận dữ nào đó đang đập cửa.

Nhíu mày, Jeno tạm tắt nhạc, kết thúc phần trình diễn "Dangerously" của Lee Donghyuck một cách đầy dở dang trước khi bước ra mở cửa. Bị cắt ngang, Donghyuck cũng kéo Park Jisung chạy ra cửa hóng hớt.

Trước mặt bọn họ là hai cô gái trạc tuổi họ, chắc hẳn cũng là sinh viên đại học Yale được xếp ở ghép trong khu chung cư này. Một người có mái tóc đen được búi lên cẩn thận, làm khuôn mặt nhỏ nhắn với đường nét sắc bén càng trở nên nổi bật hơn nữa - khỏi phải nói, từ lần đầu nhìn thấy cô gái này, Lee Jeno đã bị thu hút ngay lập tức. Còn riêng Park Jisung, thì ánh mắt của cậu lại dừng lại ở cô gái đứng lấp ló phía sau cô tóc búi kia, với mái tóc tím trà, dáng dấp thấp bé và khuôn mặt đầy bầu bĩnh - cũng chính là Diane Hong.

Và vì mải mê nhìn ngắm hai cô gái, hai người anh em cũng chẳng để vào tai những lời phàn nàn của cô tóc búi kia về việc tiếng nhạc của họ quá ồn ào khiến cô chẳng thể nào tập trung ôn thi được. Mãi đến kia cô tóc búi phát cáu mà lớn giọng hỏi, "Này! Có nghe lọt chữ nào không hả?" thì Lee Jeno và Park Jisung mới giật mình mà quay về thực tại. Trong khi Jisung và Donghyuck rối rít cúi đầu xin lỗi hàng xóm vì đã làm phiền, Lee Jeno lại nhìn chằm chằm vào tóc búi với biểu cảm như đang tán tỉnh mà lầm bầm:

"Cậu tên gì nhỉ? Để mình đoán nha, thiên thần phải không?"

Lee Jeno vừa dứt lời, cả Park Jisung, Lee Donghyuck, lẫn hai cô gái đều nhăn mặt đầy đánh giá trước câu tán tỉnh này.

"Tên của tôi không phải là việc của mấy người."

Nói rồi, cô nàng tóc búi giận dữ đi thẳng về nhà của mình, không quên kéo tay Diana Hong theo sau. Trước khi họ kịp sầm cửa lại, Lee Jeno vẫn ráng gọi với theo rằng, "Hi vọng sẽ tiếp tục được gặp cậu, không phải việc của mấy người."

Câu nói này vô tình khiến cho hai người anh em cùng nhà bật cười. Lee Jeno đóng cửa lại, nhẹ nhàng tựa lên đó mà mỉm cười, thủ thỉ với hai người anh em của mình, "Tao nghĩ là tao biết yêu rồi."

Em cũng nghĩ là mình biết yêu rồi.

Park Jisung còn nhớ rằng bản thân đã nghĩ như vậy, nhưng chẳng hề nói thành tiếng với các anh, khi nhớ đến khuôn mặt bầu bĩnh với đôi môi cứ mím chặt của Diane Hong hôm đó.


You are reading the story above: TeenFic.Net