Chương 26: Chiếc Váy Màu Trắng

Background color
Font
Font size
Line height

Tớ đã từ chối lời mời của Thiên Đức.

Tớ biết anh ấy có chút buồn. Nhưng nếu tớ nhận lời, chẳng phải sẽ khiến anh ấy nuôi hy vọng sao? Tớ chưa bao giờ muốn gieo cho ai đó một tia hy vọng giả tạo, nhất là khi bản thân còn chưa thể xác định rõ tình cảm của mình.

Vậy nên, khi Thiên Đức lịch sự ngỏ lời, tớ chỉ có thể nhẹ nhàng đáp lại.

"Xin lỗi, anh Thiên Đức, có lẽ em không thể thành bạn nhảy của anh được."

Anh ấy thoáng sững sờ, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản.

"Không sao đâu, chỉ là anh nghĩ...sẽ rất vui nếu được nhảy cùng em."

Tớ không biết phải trả lời thế nào.

Dù sao, trong lòng tớ vẫn còn hình bóng của một người khác—Phó Chính Sơ.

Nhưng tớ cũng không có ý định hay hy vọng gì về việc mời cậu ấy làm bạn nhảy. Cậu ấy có quyền tự quyết định lựa chọn của mình. Tớ không muốn đặt cậu ấy vào tình huống khó xử, cũng không muốn để bản thân ôm những mong đợi viển vông.

Khi biết tin tớ đã từ chối Thiên Đức, Tang Trĩ ngay lập tức cau mày, tỏ vẻ không vui.

"Cậu từ chối anh Thiên Đức rồi à? Tại sao?"

Tớ lặng lẽ đáp.

"Anh ấy vẫn còn rất nhiều bạn nhảy phù hợp hơn tớ."

Tang Trĩ bĩu môi, chống cằm nhìn tớ như đang suy nghĩ điều gì đó. Nhưng cuối cùng, cậu ấy cũng không nói gì thêm.

Buổi chiều hôm đó, tớ cùng Tang Trĩ đi chọn quần áo cho vũ hội.

Tang Trĩ tin vào gu thẩm mỹ của tớ, vậy nên cậu ấy cứ thử hết bộ này đến bộ khác, rồi lại quay sang nhờ tớ đánh giá.

"Bộ này thì sao?"

Tớ nhìn chiếc váy màu xanh biển mà cậu ấy đang mặc, khẽ lắc đầu:

"Không hợp lắm, thử cái khác đi."

Sau một hồi thử tới thử lui, cuối cùng, Tang Trĩ cũng lựa được cho mình một chiếc váy màu hồng nhạt.

Chiếc váy ôm lấy dáng người thanh mảnh của cậu ấy, lớp vải voan mỏng nhẹ phủ xuống trông vô cùng thanh thoát.

Tớ nhìn Tang Trĩ trong gương, khẽ mỉm cười:

"Đẹp lắm, Tang Trĩ."

Cậu ấy nghiêng đầu, cười tươi.

"Cậu thấy phù hợp với tớ không?"

"Rất phù hợp."

Tang Trĩ vui vẻ xoay một vòng trước gương, ánh mắt lấp lánh như một cô bé vừa tìm được món đồ yêu thích nhất.

Sau đó, đến lượt tớ chọn váy.

Tang Trĩ lật tung cả cửa hàng để tìm cho tớ một bộ đẹp nhất. Sau rất nhiều lần thử, cuối cùng, cậu ấy đưa cho tớ một chiếc váy màu trắng xếp tầng.

"Cậu thử bộ này đi, An Nhiên."

Tớ nhận lấy, đi vào phòng thay đồ.

Lúc bước ra, tớ nghe thấy Tang Trĩ hít một hơi thật sâu.

Rồi ngay sau đó, cậu ấy lập tức chạy tới, nắm lấy tay tớ, mắt sáng rực.

"Trời ơi, An Nhiên!!"

Tớ ngẩn người.

"Sao vậy?"

Tang Trĩ kích động nhìn tớ, gần như không kìm được mà nhảy cẫng lên.

"Cậu đẹp như nữ thần vậy!"

Tớ bật cười:

"Đừng nói quá lên như vậy."

"Thật mà!"

Tang Trĩ kéo tớ đến trước gương, chỉ vào hình ảnh phản chiếu của tớ bên trong.

"Cậu nhìn xem! Có phải rất đẹp không?"

Tớ nhìn vào gương.

Chiếc váy trắng nhẹ nhàng, thiết kế xếp tầng tinh tế. Lớp vải mềm mại rủ xuống, từng đường nét uyển chuyển tôn lên vóc dáng của tớ.

Tớ khẽ nhíu mày.

Có thật là đẹp đến mức đó không nhỉ?

Tang Trĩ không để tớ có cơ hội phản bác, cậu ấy lập tức gật đầu chắc nịch.

"Bộ này hợp với cậu nhất! Không cần thử thêm bộ nào khác nữa!"

Tớ cười, lắc đầu nhìn sự quyết đoán của Tang Trĩ.

"Được rồi, vậy lấy bộ này đi."

Sau khi chọn xong váy, bọn tớ quay về.

Trên đường về, Tang Trĩ vừa đi vừa nói không ngừng.

"Tớ cá là khi Phó Chính Sơ nhìn thấy cậu trong bộ váy này, cậu ấy sẽ sững sờ luôn cho xem!"

Tớ vội vàng cắt ngang.

"Đừng nói bậy."

Tang Trĩ nháy mắt tinh nghịch.

"Tớ không nói bậy. Để rồi xem, chắc chắn cậu ấy sẽ tròn mắt nhìn cậu!"

Tớ thở dài, không muốn tranh luận với cậu ấy nữa.

Trên đường về, Tang Trĩ vẫn còn hào hứng nói về chiếc váy tớ chọn, không ngừng đoán xem phản ứng của Phó Chính Sơ sẽ như thế nào.

"Cậu có nghĩ cậu ấy sẽ chủ động mời cậu làm bạn nhảy không?"

Tớ bật cười, lắc đầu.

"Không đâu. Cậu cũng biết tính cậu ấy mà."

Phó Chính Sơ không phải kiểu người sẽ chủ động mời ai làm bạn nhảy trong vũ hội, nhất là khi cậu ấy chưa bao giờ thể hiện hứng thú với những hoạt động như thế này.

Tang Trĩ nhíu mày.

"Nhưng mà, tớ thấy cậu ấy luôn quan tâm cậu đấy."

Tớ thoáng khựng lại một chút nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

"Chỉ là bạn bè quan tâm nhau thôi."

Tang Trĩ bĩu môi.

"Vậy sao? Nhưng mà tớ thấy, từ khi biết cậu từ chối anh Thiên Đức, Phó Chính Sơ có vẻ vui hơn hẳn đấy nhé."

Tớ chớp mắt.

"Cậu đang tưởng tượng ra thôi."

Tang Trĩ không tranh luận nữa, chỉ cười cười đầy ẩn ý.

Bọn tớ đi ngang qua sân trường, lúc này trời đã ngả chiều, ánh hoàng hôn phủ lên những hàng cây một lớp sắc vàng cam dịu dàng. Không khí mát mẻ, gió nhẹ thổi qua làm tà váy tớ hơi bay lên.

Tớ vô thức siết chặt túi đồ trong tay, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.

Buổi vũ hội...liệu có điều gì đặc biệt xảy ra không nhỉ?

Tớ cũng không biết nữa.

Chỉ là, khi Tang Trĩ hào hứng kéo tớ đi mua thêm phụ kiện, ánh mắt cậu ấy sáng lên như thể đang mong chờ một điều gì đó thật đẹp đẽ.

Và có lẽ, tận sâu trong lòng, tớ cũng đang mong chờ điều đó.


You are reading the story above: TeenFic.Net